Vào một buổi chiều mưa phùn, một cô phóng viên đang đi trên phố phỏng vấn vài cặp yêu nhau cho video mới của mình, chợt cô nhìn thấy một cặp đôi đang che ô dưới mưa. Cô tò mò tiến lại hỏi:
“Xin chào? Hai bạn là người yêu sao? Các cậu có muốn gửi lời nào đến đối phương không?”
Chàng trai cầm chiếc ô mỉm cười nhẹ, nụ cười đẹp như tạc tượng, anh nhìn vào máy quay đáp lời:
“Ừm, tôi tên là Đinh Hữu Phúc, Hữu Phúc của Quốc Khánh. Năm nay em ấy mười chín tuổi. Tôi muốn nói với em rằng, dù thế giới ngoài kia tàn nhẫn thế nào, anh thề với trời đất không buông tay em.”
Người bên cạnh Đinh Hữu Phúc nắm chặt vào tay anh.
“Em là Trần Quốc Khánh, bạn trai em chính là người bên cạnh. Có lẽ em đã dùng hết phúc khí của kiếp trước để đổi lấy anh của kiếp này.”
Cô gái mỉm cười, ghi chép rồi rời đi, trong lòng khẽ tiếc nuối. Những lời ngọt ngào như thế, nếu một ngày chia tay, chắc sẽ đau đớn lắm.
Nhưng cô đâu hay biết, câu chuyện của họ không chỉ bắt đầu ở kiếp này. Ở một đời trước, Hữu Phúc và Quốc Khánh đã cùng nhau trải qua máu và nước mắt, cùng nhau đối diện sinh tử. Họ từng mất nhau, từng bỏ lỡ cả một đời. Vì thế, kiếp này, giữa dòng đời bình yên, họ chỉ muốn nắm tay nhau thật chặt, bình thản đi đến hết con đường.