Chương 2
Trong lúc chờ đến lúc hẹn, Quốc Khánh lên mạng học mấy cách gây ấn tượng để tán tình đối phương sao cho hay nhất, tất nhiên là ở mấy cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường của nước bạn rồi. Cậu đọc mãi cho đến tận trưa mới tắt điện thoại đi xuống siêu thị mua ít đồ ăn liền về.
12 giờ 45 phút, Khánh mở điện thoại lên bấm vào biểu tượng bong bóng chat. Màn hình chat với Đinh Hữu Phúc hiện lên, cậu gõ một tin nhắn rồi gửi đi.
Quốc Khánh: [Này, cậu ăn cơm chưa?]
Bên kia ngay lập tức hiện đã xem nhưng lại không rep lại cũng không thả cảm xúc làm cậu có chút khó hiểu, chẳng lẽ anh đang bận, mình nhắn như này có khi đang làm phiền người ta. Mãi mười lăm phút sau cậu mới nhận được tin nhắn hồi âm.
Hữu Phúc: [Rồi.]
Quốc Khánh: [Ờm, nãy tôi có đi xuống siêu thị mua ít đồ thì thấy quán đóng cửa rồi.]
Khánh vừa bấm gửi đi thì cậu lại có chút khó xử, mình mới nhắn tin với anh được vài tiếng mà đã hẹn gặt nhau rồi liệu có ổn không nhể, hay tiện quán cafe đóng cửa mình đề nghị hôm khác để hai đứa hiểu rõ nhau hơn. Cuối cùng cậu cảm thấy việc đề nghị hôm khác là vô cùng hợp lý cho đến khi nhìn thấy tin nhắn anh gửi lại.
Hữu Phúc: [Ồ, gửi định vị đi, tôi đến phòng trọ của cậu.]
Khánh nhìn từng dòng tin nhắn, mọi chuyện tiến triển nhanh vậy hả, tên này đúng là quái dị thật, làm cậu suy nghĩ nên làm thế nào để có thể thân nhau một cách nhanh nhất, như làm trò để thu hút sự chú ý của anh chẳng hạn. Thông qua mấy bộ chuyện trên mạng, nào là vô tình va phải trong thư viện, bỏ thuốc rồi qua đêm, cố tình gây sự với anh… Cuối cùng chỉ cần vậy thôi ấy hả, đây là hợp lý với thực tế hay là vô lý đây.
Khánh nằm nhìn tin nhắn gửi được mười phút của Phúc mà có chút hoang mang, nên gửi hay không lên gửi đây.
Phía bên kia, Phúc đang ngồi trong phòng trọ, tay trái lắc lắc bộ bài, tay phải cầm điện thoại, nhưng mắt lại dán vào quyển sổ trên kệ. Mãi một lúc lâu sau, anh giật mình mới nhớ ra mình đang chờ người kia gửi tin nhắn, anh lại còn bật chế độ im lặng thường xuyên nữa chứ. Phúc nhìn vào màn hình, tin nhắn gửi từ mười phút trước của anh, vẫn chưa có tin nào mới, anh lơ đãng vắt chân lên bàn rồi gửi thêm hai tin nữa. Anh thầm nghĩ, nếu cậu ta không rep thì mình đi ngủ cho dễ chịu.
Hữu Phúc: [Alo?]
Hữu Phúc: [Nếu cậu không muốn thì ít cũng rep tôi nhé?]
Quay lại chỗ phòng trọ của Khánh, cậu vẫn đang ngây người, hoang mang xem có gửi hay không. Vừa muốn gửi để được gặp mặt mà cũng không dám gửi vì biết đâu anh là biến thái thật, đi đến cưỡng hiếp hay bắt cóc cậu thì sau. Cậu nhận được hai tin nhắn kia thì trong lòng ngày càng khó xử, cuối cùng cậu hít vào một hơi dài rồi nói thầm:
“Nào Khánh, mày phải bình tĩnh lại, hít vào, thở ra, nhắm mắt lại, bấm đại, gửi, phù, được rồi.”
Màn nhìn tin nhắn hiện thị biểu tượng đã xem, Phúc không rep lại.
Chừng hai mươi phút sau, một cậu thanh niên xuất hiện, người đẹp như búp bê, làn da không quá trắng như mấy bạn nữ nhưng cũng được gọi là đẹp, tóc dài được buộc gọn phía sau, đôi chân dài như diễn viên. Anh mặc trên người là một chiếc áo ba lỗ trắng cùng quần kẻ caro dài còn sơ vin ngay ngắn nữa, trông chẳng khác nào nam chính trong mấy bộ phim ngôn tình.
“Cậu là Đinh Hữu Phúc à.”
Người đứng trước mặt cậu, Khánh để ý kĩ thấy lông mi anh khá dài và cong, chắc là do bẩn sinh. Anh khẽ đáp lại lời cậu.
“Ừm..”
Khánh nhìn Phúc một lượt, cái người này chẳng giống cậu tưởng tượng chút nào. Cậu nghĩ anh phải là một tên đầu tóc màu mè, xăm trổ đầy người, quần áo như mấy tên xã hội đen cơ. Ai mà ngờ tên lập dị trong lời đồn lại trông như thế này. Khánh không biết phải bắt chuyện như nào, nói đại một câu.
“Cậu tóc dài.. Con gái hả…”
Phúc nghe vậy thì mặt đơ ra như có thể khắc chữ “Mày đùa tao à” lên mặt, anh khẽ nhíu mày nhưng ngay lập tức ổn định cảm xúc, tiến lại gần cậu, lấy tay phải của mình áp lên trán cậu.
“Không sốt, vậy sao lại nghĩ tôi là con gái chỉ vì tóc dài nhỉ? Hay cậu nghĩ ngực của mấy bạn nữ cũng phẳng như con trai sao?”
Đứng trong cái tình cảnh như này, một người não ngắn như Khánh lại không hiểu được ẩn ý của anh, mãi một lúc sau cậu mới nghĩ ra, phẳng.. Ngực phẳng? Mặt Khánh hơi có chút chuyển sắc hồng, cậu vung tay vung chân lung tung khiến anh phải bỏ tay xuống lùi ra phía sau một chút, cậu cũng chẳng biết bắt chuyện như nào lên lỡ lời nói:
“Nhắn tin nhé…”
Vừa nói xong, cậu lấy lại ý thức như muốn đóng băng tại chỗ, rõ ràng là khách đến nhà chơi vậy mà lại bảo khách nhắn tin với mình, có dở người không chứ.
Phúc thở dài rồi rút điện thoại ra.
Ting. Ting
Hữu Phúc: [Ảnh con mèo đang ngồi ăn dưa.]
Hữu Phúc: [Người ta nhát gái còn cậu nhát trai à.]
Khánh vẫn chưa hoàn toàn định thần lại, cậu vẫn còn đang tự trách mình vì không bắt chuyện gì đó thì thông báo tin nhắn mới kéo cậu về thực tại, cậu thở dài mở bong bóng chat lên, gõ từng chữ một.
Quốc Khánh: [Xin lỗi…]
Khánh còn nhắn kèm thèm một con khóc bay đang ngồi khóc, trông tủi thân không khác gì cậu bây giờ. Cậu vốn là một người nhút nhát mà lại còn không có bạn bè nữa chứ, do lâu rồi không giao tiếp nên có chút bất ngờ thôi. Ting, đoạn chat xuất hiện thêm một dòng tin nhắn.
Hữu Phúc: [Thôi bỏ đi, cậu đột nhiên làm quen với tôi, không biết có ý gì không?]
Phúc vừa bấm gửi xong thì thong thả cởi dép ra rồi nằm thẳng lên giường của Khánh, chẳng khác nào là phòng của mình. Còn chủ phòng thì vẫn ngồi im như pho tượng không nhúc nhích mà chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Khánh nhìn vào màn hình một lát rồi chợt nhớ ra cái tên lạ mặt này lại biết rõ bát tự của mình, cậu nhắn định hỏi nhưng lại xóa đi, cứ lặp đi lặp lại vài lần như vậy. Theo cậu thấy chuyện này cũng khó nói, không biết có nên hỏi thử hay không, nhưng cậu cũng muốn biết tại sao anh lại biết về mấy thứ này trong khi cậu có đọc ngày sinh của mình cho ai đâu, nếu có thì cũng đọc sai cơ mà.
Quốc Khánh: [Sao cậu lại biết nhiều về tôi như vậy?]
Phía sau cậu phát ra tiếng cười nhẹ của Hữu Phúc, chẳng ai biết anh đang nghĩ gì chỉ nghe thấy tiếng bấm bàn phím mà thôi.
Hữu Phúc: [Nếu tôi nói, tôi mơ thấy cậu, thì cậu có tin tôi không?]
Khánh đọc dòng tin nhắn ấy có chút ngây người, mơ thấy là có ý gì? Chưa kể hai người xa lạ thì sao anh lại mơ thấy cậu cơ chứ? Cậu cố nhớ lại xem hai người từng gặp nhau bao giờ chưa, nhưng kết quả thì chắc chắn là chưa rồi. Cậu ở Bắc Ninh, còn anh ở Thanh Hóa, hai người gặp nhau kiểu gì được chứ? Cậu còn ít đi chơi xa nữa, đi ra đến Quảng Ninh đã mệt rồi chứ đừng nói gì Thanh Hóa.
Quốc Khánh: [Đừng nói với tôi là thật đấy nhé?]
Hữu Phúc thấy vẻ mặt của Quốc Khánh thì có chút muốn trêu chọc, anh ngồi dậy để điện thoại xuống giường rồi tiến lại gần pho tượng mang tên Quốc Khánh kia mà áp sát vào tai nói nhỏ:
“Tiếc thật đấy, nhưng điều tôi nói đều là sự thật.”
Khánh cảm nhận được hơi thở nóng nổi phả vào tay thì giật mình xén chút nữa là làm rơi điện thoại. Cậu thầm nghĩ mình lại chuyển chủ đề ngay lập tức, đột nhiên cậu nhớ đến con mèo màu đen mới ở quán cafe mới được đưa về hôm qua, cậu liền nhắn lại một câu chứ nhất quyết không mở lời.
Quốc Khánh: [Ừm… Con mèo màu đen ở quán cafe…]
Khánh có nhớ ra gì đó nhưng lại rất mơ hồ đành miễn cưỡng đổi chủ đề. Chừng ba mươi phút sau, khi hai người tán chuyện về quán cà phê mèo ở đằng sau trường, Khánh bắt đầu dễ chịu hơn, bắt đầu chú tâm vào cuộc trò chuyện này nhưng cũng dần quên mất Phúc cũng đang ở trong phòng. Cậu đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Cái thú mê trai lại bắt đầu trỗi dậy, cậu cũng hay nhắn tin qua mạng như này với vài người mục đích là muốn tìm cho mình một anh công đẹp trai.
Quốc Khánh: [Ê, đẹp trai á, xứng đáng làm chồng em! Anh có người yêu chưa?]
Hữu Phúc bên ngoài thì đôi lông mày sắp hôn nhau đến nơi rồi, rõ ràng là ban nãy vẫn còn trò chuyện về mấy con mèo mà giờ đã nhắn như thể tán tỉnh người khác như này rồi. Anh cảm thấy khá khó hiểu nhưng lại tự nhủ rằng cậu muốn giảm căng thẳng nên mới nhắn như vậy, cậu không cố ý làm như thế.
Hữu Phúc: [Tôi chưa, có vấn đề gì sao? Chẳng lẽ cậu thích tôi à, thích đàn ông sao?]
Khánh lúc này bên trong nhà vệ sinh bôi kem dưỡng ẩm thì nhìn thấy dòng tin nhắn làm cho đầu óc cậu tràn đầy dấu hỏi chấm, chẳng phải cậu thường nhắn tin với người đồng giới hay sao? Chưa kể ai cũng biết xu hướng tính dục của cậu kia mà, sao người này lại phản ứng kì lạ như vậy. Cậu vào trang cá nhân của người kia. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng, cái tên Đinh Hữu Phúc ấy tưởng chừng bình thường mà lại khiến cậu muốn đào hố trôn mình cho nhanh, mình vừa nhận một người mới quen làm chồng, anh ta còn ở ngay bên ngoài kia nữa chứ. Khánh lúc này đang không biết giải thích sau thì lại có một tin nhắn gửi đến.
Hữu Phúc: [Ừm.. Cậu dám yêu tôi không?]
Khánh nhìn dòng tin nhắn mà hoảng sợ thầm nghĩ, sao mình dám yêu được chứ. Cậu lúc này còn đang hối hận không kịp đây, chỉ vì quen tay mà tán tỉnh cả một tên lập dị, quá đáng sợ rồi.
Khánh ngồi sụp xuống nền nhà, bên ngoài còn vang lên tiếng gõ cửa.
“Này, tôi có việc rồi, về trước nhé? Có gì nhắn cho tôi.”
Sau khi Phúc rời đi được một lúc lâu, Khánh mới dám ra khỏi phòng, cậu nhảy lên giường cuộn tròn lại trong chăn suy nghĩ lại về những dòng tin nhắn mình gửi mà mặt đỏ bừng.
“Hửm, mùi trầm hương…? Cậu ấy hình như hay đốt trầm hương đến độ bám vào quần áo luôn à?”
Khánh nhắm mắt lại rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Cậu mơ mình về một khu rừng lạ, cậu nhớ bản thân mình từng mơ giấc mơ này rồi, còn nhớ cả tình tiết tiếp theo. Cậu đi theo con đường mòn nhỏ vào sâu trong rừng, nơi đó có một ngôi nhà và một bóng người không rõ mặt sinh sống, người đó còn đút cơm cho cậu ăn nữa. Lần này cũng vậy, nhưng cái bóng mờ nhạt kia lại hiện rõ là Hữu Phúc đang mặc một bộ đồ giống mất phim cổ trang, y phục nào đen nhưng thắt lưng lại màu đỏ.