Chương 11
Trời tờ mờ sáng, những tia nắng mới chiếu từ những khe cửa số ghé vào ngắm nhìn hai người vẫn còn đang say giấc nồng kia. Tia nắng lúc này như những tinh linh nhỏ, chọc chọc để hai người tỉnh giấc đón ngày mới.
Kỳ An là người phản ứng lại trước những tiếng gọi như không gọi ấy, ánh mắt khẽ mở ra, nheo lại vì chưa thích nghi được với ánh sáng mới, anh tính ngủ thêm chút nữa thì liền có thứ gì đó chui vào lòng anh, ấm áp lạ thường.
Người bên gối là Liễu Phong vẫn còn đang say giấc nồng. Y cứ như muốn được anh ôm ấp giống như một cô vợ nhỏ, hàng mi dài khẽ rung, gương mặt ánh lên vẻ thỏa mái cứ như đang mơ một giấc mộng đẹp. Cánh tay trắng trẻo lộ ra khỏi lớp chăn, ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở đều đều.
Kỳ An khẽ dịch ra một chút, chạm vào gương mặt của người trước mắt, trong ánh mắt anh lộ vẻ dịu dàng.
Sư tôn của Kỳ An tên là Liễu Phong. Liễu trong liễu biệt, lưu luyến không muốn chia xa. Phong có nghĩa là gió, gió có nghĩa là tự do.
Sư tôn của ta là một người khao khát tự do, nhưng đến khi người có tự do lại khiến người ta lưu luyến không thôi.
Kỳ An lớn lên trong cuộc sống xô bồ của đô thị ở thế kỉ XXI, là một người không dễ rung động, nhưng cũng không phải là một khúc gỗ mà vô cảm. Và kể cả khi anh được đọc cuốn tiểu thuyết này hàng trăm lần, buông lời chửi nó cả nghìn lần, là kẻ nắm rõ hết cái tình tiết chó má kia, biết cả những cái chết đầy nỗi uất hận của Liễu Phong, một người đáng lẽ chỉ yêu nam chính, nhưng đối với nam chính tình yêu của y thật rẻ tiền, anh từng nghĩ đến rất nhiều khả năng có thể xảy ra khi quay lại đây, có điều cũng không thể chuẩn bị tinh thần trước được cho cái cảm giác trái tim hẫng đi một nhịp vì người bên gối này.
“Đẹp đến mức người ta muốn yêu thương, nhưng cũng sợ chạm vào sẽ làm người này tổn thương…”
Anh vừa lẩm bẩm vừa đưa tay ra chạm vào những ngọn tóc của y, mềm mại khiến anh không thể buông tay, ấm áp đến mức không muốn rời mắt. Kỳ An hôn nhẹ lên má Liễu Phong, y khẽ cử động làm anh chột dạ. Anh nhanh chóng ôm người kia vào lòng mình, vỗ vỗ như ru con nít, thầm mong cái chuyện mình đột ngột ôm lấy y, không làm y tỉnh giấc.
Thân thể mềm mại kia sà vào lòng anh, ban đầu còn cử động nhưng một lát sau lại nằm im, có lẽ y lại ngủ rồi. Cơ thể y cứ như bị suy dinh dưỡng vậy, có lẽ chỉ cần anh ôm mạnh hơn chút nữa, xương cốt liền có thể vỡ ra ngay lập tức. Kỳ An cứ ôm lấy y, tay vẫn còn vỗ lưng y, tim đập loạn nhịp lên.
Đây là lần đầu tiên anh ôm Liễu Phong thân mật như vậy. Lại còn là cố ý chứ không phải vô tình.
Đang chìm trong mấy cái suy nghĩ bầm hèn của mình thì âm thanh có chút quen thuộc ấy lại vang lên.
[Ting!]
[ Cử chỉ thân mật chủ động. Độ hảo cảm từ nhân vật Liễu Phong +10.]
[Cảnh Báo: Kí chủ có khả năng muốn độc chiếm phản diện.]
Kỳ An nhìn cái bảng màu xanh cắt ngang bầu không khí lãng mạn trong đầu anh mà mặt lộ rõ vẻ chán ghét, thậm chí còn có chút rỉa mai.
Người này kiểu gì cũng phải là của ta! Nam chính là cái đếch gì chứ? Dám tranh giành cục cưng với ông đây.
Liễu Phong dường như nghe thấy tiếng động mà lại cự mình, lần này y tỉnh giấc thật, đôi mắt hổ phách hút hồn kia khẽ động, Liễu Phong đưa cánh tay ra như muốn tìm gì đó nhưng va phải một thứ gì đó vừa ấm áp lại vừa rắn chắc, đúng hơn là ngực của Kỳ An. Cảm thấy kỳ lạ y lập tức mở to mắt ra.
“…An?”
Y lên tiếng, giọng khàn nhẹ, có chút hoang mang, nhưng không phản ứng chốt bỏ quá mạnh mẽ, chỉ là bất ngờ.
Kỳ An có chút run rẩy, cứ như một con chuột ăn vụng bị bắt quả tang.
“Sư.. Sư tôn…!”
Liễu Phong cúi mặt xuống có vẻ đang kìm chế cơn tức giận của bản thân.
“Ngươi…”
Kỳ An cảm thấy mình đang bị đe dọa ở cấp SS, nhưng khi Liễu Phong cúi mặt xuống lại vô tình làm trượt y phục, bờ vai trắng mõm, không hề có chút cơ tay nào, giống như của mấy cô thiếu nữ vậy, anh nuốt khan một ngụm nước bọt xuống, kìm chế bản thân lại.
Anh liều mình tiến lại gần Liễu Phong, ghé sát tai y nói
“Sư tôn.. Từ nhỏ ta đã quen có người ngủ cùng, được ngủ cùng sư tôn đồ nhi cảm thấy rất mãn nguyện.”
“…Vậy trước ở cơ thể ta ngươi ngủ với tên khốn nào rồi??”
Kỳ An có chút cứng giọng, bị y đẩy ra, nhưng mà một người ế lâu năm như Kỳ An đây nhìn thấy miếng mồi trước mắt quả thật là lần đầu không biết cách kiềm chế mà chứ lao đến, khiến Liễu Phong có chút khó chịu nhưng cũng không đẩy anh ra, hai người cứ như vậy một người dựa vào ngực người kia, người kia thì lại ngồi dựa vào tường.
Một lát sau, y nhỏ giọng nói, “Ngươi thật không giống trước đây chút nào, ta nhớ ngươi đâu có như thế này khi ở cơ thể ta.”
Kỳ An, lúc này đôi mắt toàn là dục vọng, đưa tay ra cầm tóc y lên mà ngửi.
“Trước đây… Ta đâu có được mỹ nhân theo cách này.”
“…Vô lễ.”
Kỳ An bị Liễu Phong tát nhẹ một cái, anh liền giận dỗi mà áp mặt vào hẳn ngực y, làm Liễu Phong đỏ bừng cả mặt, chẳng lẽ ở vũ trụ mà anh sống mối quan hệ sư đồ là phải như thế này à. Kỳ An, rơi vào giọt nước mắt giả tạo như mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình anh từng đọc mà làm nũng.
“Nếu người thấy ta vô lễ thì phạt ta đi. Sư tôn ép đồ nhi chép nội quy, hay làm một nhiệm vụ nguy hiểm nào đó cũng được! Nhưng sau này mỗi đêm đều phải cho ta ngủ cùng, ta mới chịu, hic…”
Liễu Phong im lặng một lát, cuối cùng thở dài. Đưa tay xuống vuốt ve mặt anh.
“Tùy ngươi làm loạn vậy, thật sự mất hết tông quy rồi, vậy chép nội quy đi.”
[Ting!]
[Độ hảo cảm của nguyên chủ Liễu Phong tăng mạnh +100]
Kỳ An nhìn dòng thông báo mà suýt phì cười, nhưng cái cảm giác ớn lạnh này là sao, anh nhìn ra góc nhà, vốn không có ai mà lại có biểu tượng độ hảo cảm -1, liên tục thế kia, không lẽ trong phòng có ma.
Một lúc sau, khi mặt trời muốn bay cả ngọn trúc rồi, anh mới chịu buông eo sư tôn ra, đầy vẻ không lỡ. Vừa bước ra cửa đã thấy Cẩm Uyên ngồi trên cành cây, vẫn cái kiểu rảnh rỗi quen thuộc, miệng cắn cọng cỏ, ánh mắt nửa như trêu chọc, nửa như cảnh cáo.
“À há, hóa ra, cái điểm trừ kia là của tên này, nghe lén luôn.”
Kỳ An thấy có vẻ trêu lại được liền nhìn lên, ẩn trong đáy mắt đầy vẻ khiêu khích.
“Tiếc quá, người của huynh… Bị… Ta… Ăn…. Sạch…Rồi!”
Anh cố nói chậm từng chữ để trêu chọc tên này, vì anh biết hắn đã trùng sinh. Nào trùng sinh thì sao chứ, hắn nam chính, anh có hệ thống, thích thì nhích. Xuyên không đối kháng với trùng sinh. Tỉ số xuyên không đang thắng đậm.
“Ngươi..”
Cẩm Uyên khó chịu lao xuống túm lấy cổ anh.
“Ngươi dám bỏ thuốc y, dám cưỡng chế y?”
Kỳ An nhìn thẳng vào đôi mắt đang tức giận của Cẩm Uyên, mà cười nhẹ.
“Với sức mạnh của sư tôn… Nếu y không tự mình dâng hiến sao ta có thể đây, sư huynh à?”
Bình luận cho Chương 11
Bình Luận
Chương 11
Fonts
Text size
Background
Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi
Tiêu Phong vừa đọc truyện vừa chửi:
“Tác giả não tàn hay sao, viết ra cái thể loại thẳng không ra thẳng, cong không ra cong, vậy mà cũng nổi tiếng...