Chương 9
Sau khi quay trở về thế kỷ 21, không còn phải tìm cách đối phó với tên điên Cẩm Uyên nữa, Tiêu Phong quay lại tiếp tục sống một cuộc đời bình thường vốn có. Trong một buổi chiều của ba hôm sau khi quay về, anh mở lại trang tiểu thuyết “Cẩm Uyên Báo Thù” mà trước đây mình từng xuyên không vào.
Cứ hết trang này đến trang khác, trang cuối cùng…Kết thúc bộ truyện này.
Và nực cười thay, Liễu Phong vẫn nhận về một bi kịch.
Sau này cho dù Liễu Phong nhận được tình yêu của Cẩm Uyên thì sao chứ? Vẫn bị chính hắn đi ngược lại với thiên đạo, cuối cùng ép sư tôn của mình nhận tội thay, không ai dám làm trái ý hắn cả. Kết quả, Liễu Phong bị lôi kiếp đánh, hồn siêu phách tán, còn bị gắn cho cái mác “kẻ phản bội” lưu truyền khắp nơi, cái đám thần dân từng ca tụng sư tôn không ngơi thì liền trở mặt chửi rủa là kẻ đạo đức giả. Ngươi nhìn mà xem, đám người từng được ngươi bảo vệ mà đến lúc xảy ra chuyện lớn thì lại bỏ rơi ngươi đầu tiên.
Tiêu Phong khẽ nhíu mày, rồi thuận tay đáp mạnh điện thoại lên chiếc giường của mình.
“Đệch mẹ… Cuối cùng vẫn chết à? Cái cốt truyện kiểu gì không biết!”
Anh chản nản không thèm đọc tiếp nữa. Mấy truyện kiểu này chắc chỉ dành riêng cho mấy mẹ thích truyện ngược tơi tả hoặc fan cất não vào tủ kính thôi.
Buổi trưa ngày hôm sau, Tiêu Phong ra ngoài mua chút đồ ăn, về nhà nấu cơm, ăn cơm xong lại lăn ra ngủ. Tối đến thì bật chế độ cú đêm cày truyện, sáng thức dậy thì làm công dân gương mẫu cắt xách đi làm. Ngày qua ngày cứ như một vòng lặp không có lối thoát.
Cho đến hai tháng sau.
Trong một đêm mưa lớn, Tiêu Phong vẫn đang chìm trong giấc ngủ thì bỗng xuất hiện một giấc mơ kì lạ.
Anh mơ thấy một cảnh tượng kinh khủng chẳng khác gì mấy bộ phim đòi mạng. Liễu Phong, mặc trên mình bộ quần áo dính đầy màu tươi, đang cố bò đến chỗ anh cầu cứu. Phía sau đó là tên điên Cẩm Uyên đang nhìn Liễu Phong bằng cặp mắt tràn vẻ điên dại, tay đang bóp nát pháp bảo của sư tôn mình. Hắn nở một nụ cười đến tận mang tai, để lộ ra những chiếc răng sắc ngọn rồi lao đến, cứ như vậy mà làn khó đen kì dị kia một lần nữa bao trọn lấy cả giấc mơ của anh.
Tiêu Phong giật mình tỉnh giấc, mồ hồi chảy ra như tắm.
Anh thở phào may quá vẫn còn đang ở trong căn phòng trọ quen thuộc, vẫn là chiếc quạt cây đang kêu rè rè bên cạnh. Giấc mơ này đúng làm người ta hú hồn, trái tim cứ vô thức là đập thình thịch.
“Cái đó… Nó là giấc mơ hay thật sự là Liễu Phong đang cầu cứu mình đây?”
Sáng ngày hôm sau, anh chẳng khác gì con gấu trúc do đêm qua không ngủ được, Nhưng Tiêu Phong vẫn nghị lực đi làm như thường lệ. Tâm trí anh lúc này rối bời, giấc mơ đêm qua cứ xuất hiện mãi trong đầu anh không thôi. Trên đường đến công ty, anh tận mắt thấy một vụ tai nạn, một chiếc xe tải mất lái do tài xế say rượu tông chết hai mẹ con đang đi bộ trên đường.
Lướt qua cảnh tượng ấy, mắt anh trống rỗng cứ như đã từng thấy vụ tai nạn này ở đâu rồi.
Trong khi anh còn lơ đãng thì bầu không khí bỗng như bị tắt tiếng, không còn nghe thấy âm thanh gì nữa, đột nhiên vang lên một giọng nam trầm thấp.
“Tiêu Phong… Cứu ta…”
Tiêu Phong giật nảy mình, không khí ồn ào trở lại, anh quay đầu lại nhìn, không một bóng người.
Anh đến công ty, như thường lệ ngồi xuống bàn làm việc. Hôm nay đúng là có nhiều điều kì lạ xảy ra. Anh vừa làm việc chưa được bao lâu thì công ty đột nhiên mất điện. Đây là ban ngày có ánh sáng mặt trời chiếu vào qua các ô cửa kính, nhưng ánh sáng bên ngoài căn bản không đủ để chiếu sáng toàn bộ căn phòng làm việc rộng lớn. Đen thay anh lại ngồi ở bị trí trung tâm, nơi nhận được ít ánh sáng nhất. Tiêu Phong có chút hoảng loản không thể cử động, không phải sợ tối, mà là cái vòng xoáy đen ở ngay phía dưới chân anh chẳng khác gì cánh cổng dẫn đến thế giới bên kia.
Anh chưa kịp phản ứng lại đã có vô số cái tay đen từ đó chui lên kéo anh xuống hố đen.
Bi kịch lớn nhất của Tiêu Phong chắc là xuyên không hai lần vào một cuốn tiểu thuyết não tàn.
Khi tỉnh lại, Tiêu Phong thấy mình đang nằm ở trên tảng đá ngọn núi gần Phong Tĩnh Môn. Mặt trời cũng đã sắp lặn đến nơi, không gian càng trở lên u ám. Tiêu Phong nhìn qua cơ thể mình, là thân thể của anh, không còn là của Liễu Phong nữa.
May mắn ghê, lần này là thật sự xuyên không, chứ không phải… Mượn xác nữa.
Đúng lúc đó, Liễu Ngọc, trưởng tử đang đi tuần và phát hiện ra anh, cô thấy anh đột nhiên lại xuất hiện ở nơi hoang vu như này, chắc chắn là đang cấu kết với ma tộc, lập tức áp giải về môn phái, đem tới trước mặt Liễu Phong.
Liễu Phong đứng nhìn anh, ánh mặt không chứa đựng chút lạnh lùng nào… Mà khá dịu dàng, hóa ra đây mới thật sự là nguyên chủ. Linh lực đúng là không cần phải bàn, cho dù là thân thể khác, khí tức cũng khác đi, nhưng Liễu Phong vừa nhìn đã nhận ra anh.
“Ngươi, ngươi là người đó phải không?”
Tiêu Phong sững người nhìn y, có chút khâm phục.
“Ô, vãi… Nguyên chủ nhận ra luôn hả??”
Liễu Phong thấy thái độ của tên này thì nhíu mày, trong mắt ánh lên vẻ khinh bỉ lạ thường. Đúng là cái giọng điệu hỗn xược này, miệng phun ra những cái khiến người ta chán ghét, tâm tình chẳng khác gì kẻ điên.
Tiêu Phong nhìn người đối diện từ đầu đến chân, quả nguyên là bản gốc thì không thể thay thế mà, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng như đúng kiểu sư tôn trong mấy bộ truyện ngược luyến, còn mình lúc ở trong cơ thể nguyên chủ chẳng khác gì gà khoác áo lụa.
Không để anh kịp nói thêm mấy câu chó má gì nữa, Liễu Phong lên tiếng:
“Ngươi, sau này làm đồ đệ của ta đi.”
“Hả?!” Tất cả mọi người lúc này đồ dồn ánh mắt về phía Liễu Phong, rõ ràng là một tên thân phận còn chưa rõ, sao sư tôn lại đột ngột nhận hắn làm đệ tử cơ chứ. Trong số mọi người thì ai cũng ngạc nhiên chỉ có ánh mắt giận dữ của Cẩm Uyên là không thể che giấu, hắn lẻ đi mất.
“Quay xe gắt như này, ta còn chưa kịp đội mũ bảo hiểm, tổ tông của tôi ơi, bình thường thôi không được hả?” Tiêu Phong ngỡ ngàng nhìn Liễu Phong.
Y nhìn thấy anh có vẻ trầm trừ như vậy liền nói tiếp:
“Hay là thôi…?”
Nhìn vào cái tình hình của anh hiện tại, chơi ngu chẳng khác gì đem mạng hiến cho diêm vương, đây là game một mạng đó. Ở cái tu tiên giới này, thân ai người ấy lo, chưa kể mấy năm qua đã chứng kiến đủ thứ khiến anh càng hiểu nó không dễ sống chút nào hết.
“Ừm… Thì đồ đệ thì đồ đệ. Nhưng tổ tông ơi…”
Tiêu Phong vẻ mặt đầy vẻ bất đắc dĩ nhìn y.
“Ta họ Tiêu, tên Phong, nhập môn thì đổi thành họ Liễu… Mà nếu họ Liễu thì thành Liễu Phong, tổ tông cũng là Liễu Phong… Có hơi..”
Liễu Phong nhìn anh, khóe môi có chút cong lên.
“Gọi ngươi là Kỳ An đi, mong cho ngươi sau này bình an.”
Tiêu Phong mắt mở to nhìn người trước mặt, anh đang quỳ, y đang đứng. Tiêu Phong ngắm nhìn khuôn mặt kia trong lòng có chút khó tả.
Bình luận cho Chương 9
Bình Luận
Chương 9
Fonts
Text size
Background
Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi
Tiêu Phong vừa đọc truyện vừa chửi:
“Tác giả não tàn hay sao, viết ra cái thể loại thẳng không ra thẳng, cong không ra cong, vậy mà cũng nổi tiếng...