cá coi

Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi

Chương 8

  1. Home
  2. Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi
  3. Chương 8 - Sư Tôn Chết Rồi!
Trước
Sau

Liễu Phong vừa mới nhấp được một ngụm trà, thì câu “Liễu phu nhân” vừa lọt vào tay, anh  phun trà thẳng vào mặt đối phương không có vẻ gì là hối lỗi, lớn tiếng nói:

“Mẹ nó! Gọi ai là phu nhân đấy? Ông đây là nam nhân, còn chưa có chồng đâu nhá! Mắt mũi để ở đâu mà kêu lão tử là phu nhân?”

Niêm Thời bị người kia nói đến ngây người, mặt đỏ chẳng khác gì quả cà chua, lắp bắt xin lỗi vì nhận nhầm người rồi lủi thủi tính trở lại vào bên trong ảo cảnh của sân thi đấu. Nhưng số trời đã định rằng hôm này là ngày đẹp để thi trượt, ba cái con người, Cẩm Uyên, Niêm Thời, Nguyệt Thư đồng loạt bị loại do không tuân thủ quy định thi đấu.

Đêm hôm đó.

Liễu Phong vừa mới chợp mắt được một chút thì cảm thấy toàn thân lạnh ngắt như đang ở bắc cực, vừa mở mắt ra liền thấy một màn sương đen kỳ lạ bao quanh chiếc giường anh đang nằm. Hai tay bị xích khóa lại, không khí thì âm u chẳng khác gì phim kinh dị.

Cánh cửa phòng đột ngột bật mở, người mở ra lại là Cẩm Uyên. Gương mặt hắn trông chẳng còn vẻ hiền lành như mọi ngày, mà ngược lại có chút lạnh lùng khiến anh không quen, hắn tiến lại gần, tay bóp cằm Liễu Phong, giọng trầm ấy vang lên.

“Sư tôn của ta, người tưởng leo lên làm sư tôn là có thể thoát khỏi con à? Đừng quên… Người quyến rũ con trước.”

Liễu Phong nhìn hắn với ánh mắt, mày đùa tao à. Anh khinh bỉ nhìn hắn.

” Ủa alo? Cái ĐMM! Quyến rũ khi nào? Ý ngươi là lúc ta hỏi ngươi địa chỉ tập gym ấy à? Soi gương lại đi xem là ai mê ai trước rồi nói. Bộ nhóc có trí thông minh đơn giản à?”

Cẩm Uyên vãn không chịu buông tay, ánh mắt hắn có chút trở lên điên dại.

“Sư tôn của ta, đúng là rất xinh đẹp nha… Vậy hôm nay, người “phục vụ” con đi.”

Liễu Phong nhìn hắn mà vẻ mặt ngày chán đời, cái kiểu tổng đài ở mấy bộ tiểu thuyết truy thê đây à.

“Ê, nhóc tưởng ông đây là trẻ lên ba à mà không biết chống cự? Thích chơi thì ta chiều, thế thôi!”

Không để hắn kịp phản ứng, ngay lập tức, Liễu Phong vận lực làm vỡ chiếc xích đang còng tay mình, tung ra một cú đấm thẳng vào người Cẩm Uyên. Nam chính oai là vậy, nhưng giờ mới ở phần đầu chuyện thể lực còn yếu, trực tiếp văng một đoạn khá xa.

Nhưng ngay lập tức, Liễu Phong cảm thấy có gì đó không ổn, bằng trực giác của con nghiện truyện hàng chục năm thì anh đã phát hiện ra mình đang rơi vào ảo cảnh của hắn.

” Vcl, mình vậy mà bị nhốt ở trong ảo cảnh của khứa này sao?”

Cẩm Uyên nở một nụ cười nhan hiểm, ngạo nghễ tiến lại gầng chỗ anh.

“Sư tôn à, ngoan ngoãn chút đi, ta còn thương, nếu không thì… Trời cũng không giúp người được đâu.”

Liễu Phong liếc xéo, gằn từng chữ với Cẩm Uyên.

“Dạy võ công, cho miếng ăn, chỗ ở, nuôi mày như thế mà giờ thì đủ lông đủ cánh rồi nhể, tính làm phản cả ta? Muốn ta ngoan ngoãn phục vụ mày à? Kiếp sau đi!”

Cả hai cứ như vậy mà lao vào giao đấu.

Khi Liễu Phong đang ngạo nghễ vì dồn được Cẩm Uyên vào thế yếu, thì… Giọng máy móc lại vang lên:

[Cảnh báo: Nam chính đang gặp nguy hiểm, kích hoạt hào quang nhân vật chính.]

Liễu Phong thấy vậy thì thầm biết bản thân mình toan rồi.

“Cái…Đệch, quên mất mẹ cái buff này!”

Trời đang yên ả bỗng nhiên tối sầm lại, tia sét đen từ trên trời liên tục lao xuống, không lệch đi đâu vào đúng chỗ anh đang đứng. Từng luồng linh lực mạnh mẽ cũng từ đó mà ập xuống người Liễu Phong. Anh cố chống đỡ nhưng đã tiêu hao quá nhiều linh lực, từng khéo miệng máu không ngừng chảy ra, cả người ngã gục xuống.

Cẩm Uyên hốt hoảng vội chảy đến ôm lấy anh, gào lên.

“Sư tôn… Người là… phản thiên thật sao? Trời phạt thật ư?”

Không biết là hắn đang an ủi anh, hay là chế giễu nữa.

Liễu Phong nhìn kẻ từng là đồ đệ cưng của mình, vậy mà giờ lại hóa thành… Kẻ đẩy mình đến với cái chết đầy đau đớn này.

“Tại sao… Cuối cùng… Ta vẫn phải chết… Thậm chí còn nhanh hơn trong nguyên tác… Nhưng mà ta không nỡ… thấy ngươi…”

Cẩm Uyên thấy đột nhiên Liễu Phong im lặng.

“Sư tôn, con làm sao cơ? Người tỉnh lại đi, con đưa người ra khỏi đây!”

Mắt khép lại, âm thanh theo gió mà tan biến, cuối cùng anh cũng không cần phải lo sợ cảnh mình bị hắn giết trong tương lai rồi.

“Ưm…Ta chưa chết sao….?”

Liễu Phong một lần nữa mở mắt, à không còn là Liễu Phong nữa mà là Tiêu Phong.

Chiếc quạt cây vẫn đang quay vù vù bên cạnh.

Trước mặt anh là chiếc bàn làm việc quen thuộc, màn hình laptop, sáng trưng, hiển thị dòng chữ:

Chương 56/ Cẩm Uyên báo thù/ Sư tôn là ánh mặt trời nhỏ của ta.

Anh sững người. Nhìn một vòng quanh căn nhà trọ quen thuộc, ly cà phê uống dở, hộp mì gói đã nguội lạnh từ bao giờ.

Tiêu Phong đã quay trở lại thế giới của mình.

“Bỏ mẹ thật chứ, hóa ra mình lại xuyên vào cái chuyện mình coi là củ chuối nhất..”

Anh quay về trang chủ của bộ truyện, đọc từ đầu. Anh sửng sốt, cốt truyện vậy mà thay đổi theo chiều hướng khi anh còn ở trong truyện. Sau khi sư tôn chết, Cẩm Uyên hắc hóa đồ sát thiên hạ.

Bình luận cho Chương 8

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 8
Fonts
Text size
AA
Background

Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi

41 Views 0 Subscribers

Tiêu Phong vừa đọc truyện vừa chửi:

“Tác giả não tàn hay sao, viết ra cái thể loại thẳng không ra thẳng, cong không ra cong, vậy mà cũng nổi tiếng...

Chapters

  • Chương 1 Ta Xuyên Không Rồi!
  • Chương 2 Sư Tôn! Phó Bản.
  • Chương 3 Sư Tôn Cũng Muốn Đi Tập Gym A!
  • Chương 4 Sư Tôn, Cảm Ơn Người Đưa Chúng Con Về.
  • Chương 5 Bổn Sư Tôn Mệt Rồi!
  • Chương 6 Ma Thú.
  • Chương 7 Liễu Phu Nhân.
  • Chương 8 Sư Tôn Chết Rồi!
  • Chương 9 Tổ Tông Ơi!
  • Chương 10 Cảnh Đẹp!
  • Chương 11 Sư Tôn Của Ta!
  • Chương 12 Kiếp Trước Và Kiếp Này
  • Chương 13 Chúng Ta Kết Hôn Đi

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiCá Coi

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiCá Coi

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiCá Coi