cá coi

Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi

Chương 6

  1. Home
  2. Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi
  3. Chương 6 - Ma Thú.
Trước
Sau

Trải qua ba năm trời bế quan, Liễu Phong vừa ra gần đến cửa động phát hiện ra bên  ngoài có một người cũng đang bế quan.

Liễu Phong: “Đây là, sư đệ của nguyên chủ La Dương, người đứng vị trí thứ 3 của bảng phong thần đây sao, trong nguyên tác nguyên chủ không đi bế quan nên không gặp La sư đệ.”

Anh nhìn một hồi rồi cũng rời đi không lại ảnh hưởng đến người ta đang tu luyện, trở về sư môn việc đầu tiên làm là đi đến tìm Liễu Thanh xem cậu trải qua ba năm ra sao rồi, chỉ là anh không ngờ trong ba năm đó đồ đệ của mình đã quay trở lại với thân thể của nam chính hay nói cách khác nam chính bây giờ lại trở thành đồ đệ của Liễu Phong.

Liễu Phong: “Đờ mờ cốt truyện, cuối cùng vẫn muốn ông đây chết thảm à.”

Ngoài miệng là vậy nhưng khi nhìn thấy nam chính Cẩm Uyên đang ngồi bên bờ suối giặt y phục thì Liễu Phong vẫn nghĩ nếu bây giờ mình đổi cách dạy đồ đệ biết đâu sau này hắn gặp một cô nương tốt bụng nào đó mà sống hạnh phúc thì sao. Nghĩ là làm anh quyết định dạy tên này lên người.

Việc Cẩm Uyên trở thành người của Liễu Tĩnh Phong cũng không khiến người khác bất ngờ cho lắm, dù sao thì Liễu Thanh sớm muộn gì cũng phải trở lại nguyên thân thì ai cũng được tính là đồ đệ của Liễu sư tôn mà, nhưng hắn khác biệt, thanh vì được sư tôn cho một cái tên khác như Hân Ngọc thành Liễu Ngọc thì hắn lại không được một cái tên mới nào hết, anh vẫn gọi hắn là Cẩm Uyên.

Liễu Phong: “Cẩm Uyên, con vào đây gặp vi sư.”

Anh ngồi xuống cạnh chiếc bàn gỗ được đặt ngay cạnh cửa số mà đọc sách, trong thời gian bế quan hệ thống cũng kịp cập nhật những thứ này cho y, Liễu Phong uống một ngụm trà rồi nói, “Con tu vi vượt trội, ta mong con sau này có thể trở thành một người tốt giúp đỡ chúng sinh.”

Liễu Phong chẳng mảnh mai đến hắn, một người vốn cao lớn mà lúc này khóe mắt có chút ửng đỏ, hắn ở cạnh anh có một tâm nguyện qua lời anh nói hắn bỗng chốc có thêm một ước mơ.

Cứ như vậy Liễu Phong hàng ngày chỉ hắn luyện công, đưa hắn đi học cách sử dụng pháp lực như nào cho vừa phải, hắn cũng ngoan ngoãn học theo.

Thời gian thấm thoát thoi đưa đến ngày tranh tài của các môn phái, Cẩm Uyên được anh nuôi dưỡng linh lực phát triển vượt bậc hơn người, Liễu Phong còn thầm tự hào vì giúp cho hắn che giấu được cả ma lực chứng tỏ cốt truyện đang phát triển theo hướng tốt lên, trong cuộc tranh tài này hắn sẽ sa vào lưới tình với Nguyệt Thư, một nữ đệ tử của một tông môn mới nổi. Buổi chiều hôm ấy Liễu Phong đang ngồi trên võ đài nhìn qua thuật truyền tin ăn điểm tâm mà quan sát hắn đang miệt mài trong phó bản đánh boss, hắn nắm giữ cho mình vị trí đầu bảng, bám sát hắn là Niêm Thời, sau này người này si mê Liễu Phong mà không ngại đấu đá với hắn, cuối cùng bị Liễu  Phong cự tuyệt.

Phía bên trong phó bản, Cẩm Uyên điên cuồng giết chết những con ma vật để ghi điểm, đang toan săn con rắn yêu với số điểm 2000 nó đem lại nhất định sẽ khiến hắn bỏ xa cái tên Niêm Thời kia, nghĩ là làm hắn chạy đến tấn công con rắn yêu thì vô tình gặp một người cũng đang có ý định săn con rắn này, người này không ai khác là tên Niêm Thời chết tiệt kia, hai người lao vào giết chết con rắn yêu nhưng nhát chém của Niêm Thời mới là chí mạng khiến cho điểm thuộc về người kia, hắn tức giận nhưng không làm được gì liền chuyển hướng sang con cáo yêu nhưng cái người kia cũng lao vào tấn công con cáo ấy, tên này đây là đang muốn tranh giành với hắn.

Cẩm Uyên: “Ngươi đây là có ý gì?”

Niêm Thời không đáp kại chỉ im lặng tiếp tục tấn công, cáo yêu đã chết, điểm lần này thuộc về Cẩm Uyên làm Niêm Thời có chút cau mày nhưng cũng rất nhanh chóng hai người lao vào con riết yêu gần đó. Hai người cứ vậy mà bất phân thắng bại điểm thì vẫn bằng nhau, đánh gần cả một ngày thì bỗng Niêm Thời cảm thấy có gì đó không ổn, rõ ràng đại hội này đông người như vậy sao trong lúc hai người giành giật tài nguyên mà không gặp bất cứ người nào khác, Cẩm Uyên lúc này cũng cảm thấy có một con ma thú không tầm thường xuất hiện, nếu đúng theo phỏng đoán của hắn thì con này phải cấp thượng cổ có khi còn hơn thế. Hai người lúc này như hiểu được suy nghĩ đối phương mà lập thức ngưng đánh mà di chuyển lên cao, từ dưới đất đột nhiên xuất hiện một con yêu thú hình hài vô cùng kì lạ, thân thì giống rắn nhưng lại có sáu tay, đầu thì giống đầu người. Niêm Thời quan sát con ma thú này một hồi rồi lên tiếng.

“Con này là có tên là quỷ lệ, theo ghi chép của các bậc tiền bối thì khi có người tấn công thì nó sẽ phát ra âm thanh giống như đang khóc, hốc mắt chảy ra những dịch lỏng màu đen mang tính độc tố cao, điểm yếu của nó cũng chính là đôi mắt.”

Cẩm Uyên nhìn người này, hắn không nói gì nhưng trong lòng có chút khâm phục, so với hắn thì Niêm Thời lại có võ công cao cường lại có phần thông minh hơn. Hắn nhìn con ma thú thì nhảy xuống đánh một đòn thử dò xét sức mạnh của nó, linh lực hắn dùng để thăm dò còn chưa chạm được vào người con quái thú thì đã tan biến mất, quả nhiên không dễ đối phó.

Bình luận cho Chương 6

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 6
Fonts
Text size
AA
Background

Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi

41 Views 0 Subscribers

Tiêu Phong vừa đọc truyện vừa chửi:

“Tác giả não tàn hay sao, viết ra cái thể loại thẳng không ra thẳng, cong không ra cong, vậy mà cũng nổi tiếng...

Chapters

  • Chương 1 Ta Xuyên Không Rồi!
  • Chương 2 Sư Tôn! Phó Bản.
  • Chương 3 Sư Tôn Cũng Muốn Đi Tập Gym A!
  • Chương 4 Sư Tôn, Cảm Ơn Người Đưa Chúng Con Về.
  • Chương 5 Bổn Sư Tôn Mệt Rồi!
  • Chương 6 Ma Thú.
  • Chương 7 Liễu Phu Nhân.
  • Chương 8 Sư Tôn Chết Rồi!
  • Chương 9 Tổ Tông Ơi!
  • Chương 10 Cảnh Đẹp!
  • Chương 11 Sư Tôn Của Ta!
  • Chương 12 Kiếp Trước Và Kiếp Này
  • Chương 13 Chúng Ta Kết Hôn Đi

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiCá Coi

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiCá Coi

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiCá Coi