Chương 3
Nửa ngày sau, tại núi Vô Ân.
Cuối cùng, sau một hành trình dài giữ bản thân không được nôn ra thì Liễu Phong cùng các đồ đệ cũng đặt chân đến ngón núi phía tây.
Liễu Phong: “Các con ở dưới núi nghỉ ngơi trước đi, ta đi lên thám thính tình hình.”
[ Phó bản hoàn thành, phần thưởng đã được cập nhật trong thanh nhân vật.]
*Cái đ.ệt, hỏi chấm, ta đã làm gì đâu, đã chạm vào đâu?*
[ Mở khóa khả năng mới, phơi bày góc khuất cốt truyện, túc chủ mau trải nghiệm!]
Liễu Phong ngẩy người ra, ánh mắt trở lên nghiêm túc, “Vậy đây là núi Vô Ân sao? Trong cốt truyện gốc, Liễu Phong từng đến đây “Trừ ma”, nhưng khi từ trên núi trở về thì toàn thân lại xuất hiện những vết tích khó nói,.. Fan tranh cãi rần rần suốt mấy năm trời, giờ ta phải đích thâm kiểm tra xem có chuyện động trời gì đã xảy ra ở đây!”
Anh mang theo người cây trâm sen trắng, pháp bảo đại diện trong nguyên tác của Liễu Phong bản gốc, anh cứ vậy mà lần mò lên đỉnh núi. Khi đi đến gần vách đá, Liễu Phong phát hiện ra một khe suốt nhỏ ẩn ở phía sau, “Chắc hẳn là chỗ cất boss đây mà”
Anh đi theo, tưởng gặp gì ghê gớm lắm, nhưng lại bắt gặp… Một nam nhân đang tắm. Nước ở khe suốt cũng bốc lên, gió ở rừng cũng khẽ động, cảnh tượng này thật khó nói, anh chưa kịp rời đi thì người kia đã lên tiếng:
“Là kẻ nào?”
[ Cảnh báo: phát hiện nhân vật quan trọng: Cẩm Uyên – Nam chính – Ma Tôn tương lai. Độ hảo cảm: 0.]
Liễu Phong trợn mắt: “Cái mẹ gì cơ?? Ta né nam chính như vật rồi cơ mà!”
Nam nhan đang ngâm mình trong khe suốt bất giác đứng dậy, cả người chỉ khoác độc mảnh vải mỏng ở ngang hông. Vóc dáng cao lớn, vai rộng, bụng thì múi nào ra múi đấy, làn da trắng trẻo.
Liễu Phong thích thú nhìn hắn: “Ái chà, bro tập gym ở đâu thế, cho ta xin địa chỉ đi, cơ thể này đúng là ơ mây zim gút chóp rồi.”
[ Cảnh báo: Sử dụng từ ngữ không phù hợp. Hành vi có nguy cơ làm sai lệch thiết lập của thế giới. Độ hảo cảm Cẩm Uyên -50. Tổng: -50.]
Liễu Phong thấy vậy thì lạnh gáy. “Chết rồi, nam chính chắc có khi trảm ta còn lẹ hơn trong nguyên tác mất…”
Cẩm Uyên: “Cô nương mạo phạm tại hạ như vậy, chả lẽ muốn ngắm tại hạ tắm rửa hay sao?”
Liễu Phong nghe vậy thì như sét đánh, xù lông lên, kéo áo xuống, “Ngươi nhìn mà xem, lão tử là nam nhân, mắt nào của ngươi thấy lão tử giống nữ nhân.”
Cẩm Uyên cau mày, liếc một lượt từ trên xuống dưới. Rồi không nói không rằng, xé toạc chiếc áo lụa trắng đắt tiền của anh.
[ Cảnh báo: Hành động tự dâng mỡ lên miệng mèo. Phơi bày cốt truyện “bí ẩn dấu vết đỏ trên cổ” gần được giải đáp. Người chịu hậu quả – Túc chủ.]
Liễu Phong hoảng hốt cực độ: “Ê! Đạo hữu xin dừng tay! Ta nói cho ngươi nghe một điều, trên trời có con hươu biết bay kìa!”
Cẩm Uyên nhìn y ngày càng khó coi, “ngươi tưởng ai cũng não tàn như ngươi chắc?”
Mà… Trớ trêu thay, đúng là có một con Huơu biết bay thật, pháp thú của ai đó đi lạc chăng? nhưng cũng không cứu được Liễu Phong.
Đúng lúc bầu không khi có chút sắp vượt giới hạn thì:
[ Cảnh báo: không được làm sai lệch cốt truyện nam chính, bắt đầu tìm lỗi….. Đã hoàn thành.]
“Dừng lại, sư tôn.”
Âm thanh yếu ớt đó vang lên thu hút tầm nhìn của hai người, là Liễu Thanh.
Đứa nhỏ này vì lo cho sư tôn nên lén lên núi tìm người, đúng lúc lại chứng kiến “cảnh xuân” ngàn năm có một. Ánh mắt ngây thơ dừng lại trên chiếc áo bị rách hơn một nửa và biển cảm khiếp sợ của sư tôn.
Cẩm Uyên nhìn Liễu Thnah như thấy ma. Đôi mắt mở to, lồng ngực phập phồng: “Sao…. Sao lại giống như vậy?”
Liễu Phong tranh thủ lúc hắn còn đang thất thần, túm lấy Liễu Thanh chuồn gấp. Kết quả vậy mà là… Chạy nhanh quá, hai người lăn mấy vòng xuống núi.
[ Cốt truyện được cập nhật. Những dấu vết màu đỏ khả nghi trên cổ Liễu Phong là do va đập chứ không phải do “mây mưa”. Độ hảo cảm được reset về 0. Mở khóa kĩ năng “xoay chuyển cốt truyện” cần 300 điểm mỗi lần sử dụng.
Liễu Phong nằm vật ra đất, tay ôm lấy đầu, tức giận:
“Khốn kiếp! Vừa gặp mặt nam chính đã trừ điểm, chưa kịp hỏi đã bị xé áo, con mẹ nói cái hệ thống, mày đây là muốn biến ông thành “bóng” hồng éo le phải không?”
Bình luận cho Chương 3
Bình Luận
Chương 3
Fonts
Text size
Background
Hệ Thống Vô Dụng Của Tôi
Tiêu Phong vừa đọc truyện vừa chửi:
“Tác giả não tàn hay sao, viết ra cái thể loại thẳng không ra thẳng, cong không ra cong, vậy mà cũng nổi tiếng...